Bài hát hợp âm: Trời tối
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Vòng hợp âm: F C Am G F Một ngày chỉ có 24 tiếng C Nhưng sao trôi dài như 1000 giờ Am Anh nhớ em theo hàng triệu nỗi nhớ Chỉ im G lặng mòn mỏi hy vọng và đợi chờ F Anh bắt đầu một mình khóc trong vô cớ C Sao em không còn tin vào chúng ta nữa Am Cô đơn đang hát một bài hát tình yêu G Yêu đến thật đáng thương Mưa qua rồi sẽ xuất F hiện con đường Rất ngẫu nhiên, dừng lại ngay chỗ C này Nơi đã đi qua cùng em tay trong tay Chỉ là Am anh chưa quen thôi, còn đường thì quá rộng Tự kéo G cao cổ áo trong cái lạnh đầu đông Mặt trời F lặn rồi mặt trăng lên Đêm dần C qua suy nghĩ không tên Nhìn thấy Am em đau lòng tâm trí anh càng buồn thêm Tự nhủ với G bản thân mình buông xuống và mạnh mẽ lên Nhưng anh lại F sợ... sợ cuộc sống đi mất,khi ký ức nhàu nát C Yêu để rồi đau... đau để rồi khóc Khóc cũng để Am quên... quên đi những mất mát Lưu lạc thì lưu lạc G Tình tan vỡ thì tình tan Sẽ chẳng còn gì để lại F và đáng tiếc nữa đâu Chẳng còn [C} gì khi ta mãi chẳng thuộc về nhau Em sống Am trong lòng anh và anh cũng chết đi trong đó Mây làm G sao bay được khi bầu trời kia ngừng gió Đưa bàn F tay lên che đi bầu C trời đang phai dần vì Am mưa Anh nhớ về ngày G xưa Khi cùng F nhau nói những điều về C tương lai Cũng dười bầu Am trời có những ngọn đèn G đêm Chuyện đôi F ta cũng đã qua C rồi Để lại Am đây từng lời hứa em đã quên G rồi Ừ thì anh F biết em mãi xa C rồi Chỉ còn mình Am anh cùng nỗi nhớ với ngàn G nỗi buồn cất riêng nơi C đây F Anh gục xuống nơi đầu gối Nước mắt bất C giác lăn nhẹ trên bờ môi Không gian Am kia mênh mông khi trời tối Hồi ức cũ G kĩ chỉ còn dư ảnh thôi Cứ thế những F phút dài đồng hồ trôi Đóng ánh C nắng của một ngày mới Am Liệu mình còn tồn tại tìm nụ cười trở lại dù G chẳng thể đến với ai Và nếu như cuộc F đời là những đợt sóng gió Xin hãy để C anh chết chìm nới đại dương Anh đã không còn đủ sức Am tiếp tục đối mặt với nó Tình yêu đã mất G đi trong anh sự kiên cường Cứ thế lối F về lang thang khi trời tối Chỉ muốn kiếm C tìm cho mình đến một nơi Nơi nước Am mắt có thể vô thức rơi Nơi nỗi G nhớ có thể nói thành lời F C Làm sao Am có thể quên G Khi anh... Đưa bàn F tay lên che đi bầu C trời đang phai dần vì Am mưa Anh nhớ về ngày G xưa Khi cùng F nhau nói những điều về C tương lai Cũng dười bầu Am trời có những ngọn đèn G đêm Chuyện đôi F ta cũng đã qua C rồi Để lại Am đây từng lời hứa em đã quên G rồi Ừ thì anh F biết em mãi xa C rồi Chỉ còn mình Am anh cùng nỗi nhớ với ngàn G nỗi buồn cất riêng nơi C đây