Bài hát hợp âm: Rối người
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Vòng hợp âm: Em G Am Am Mel 1: Em Có lúc thở dài nhìn G mình trong gương Am Thấy khác chi đâu một con rối người Em Héo hết cả lòng phải làm một G nụ hoa tươi Am Nói nói cười cười, nói nói cười cười. Em Ôi chao sân khấu khách G chưa về đâu Am Ai ơi vai rối diễn cho thật sâu Em Quên cha sân khấu rối G đi về đi Am Sống đéo là mình, sống đéo là mình làm gì. Ver 1: Em Đèn tắt, sân khấu hạ màn G Khách đã về hết không một tiếng phàn nàn Am Ngày hôm nay coi như là đã xong Châm điều thuốc giải lao cho đầu bớt ong ong Em Trứng thối cà chua đã bắt đầu dậy mùi G Phấn đểu ngứa mắt cũng chẳng hơi đâu dụi Am Chợt trong cánh gà có tiếng khóc tu tu Ra cô rối mới về ngồi một góc thu lu Em Chào em rối, anh là hề G Trời đã tối, thôi mình về Am Đường vẫn đông cơn mưa dầm dề Em thì cứ khóc còn anh hề hề Em Nhanh chân nhanh chân lên anh hề, chị rối G Dắt tay nhau về khi trời kia chực tối Am Trong con ngõ nhỏ vang ngọt khóc giòn cười Ta yêu nhau một chút cho ra dáng con người. Mel 2: Em Đời người dài thườn thượt chỉ cầu được G giấc ngủ ngon Am Làm thằng người lòng vòng chỉ hoài vài giấc cỏn con Và Em em đây chỉ muốn khóc cười, G đôi khi cho ra dáng người Am Yêu hay vui hay đau ôi đâu anh sinh ra không mong giống người (x2) Ver 2: Em Tao nhìn lại mình trên gương G Thấy khuôn nhợt nhạt xanh xao tên Phương Am Không thể nhận ra, có phải là mình hôm qua Cũng đéo biết sẽ thế nào trong tương lai không xa Ngày Em tháng dần trôi qua, lầm lũi nơi phương xa Quay G cuồng trong cả ngày mong đến đêm mơ về nhà Am Đêm nằm thao thức thì lại ngóng hừng đông Vì tao nhỏ bé còn trần nhà mênh mông Em Mười năm một câu hỏi rằng "thật ra mày là ai" Vẫn G chưa thể trả lời, đâu là đúng đâu là sai Và Am tao vẫn thấy lạc lõng cô đơn giữa đám đông Hay vẫn thấy sợ hãi khi một mình gặp cơn giông Em Thoát ra, trong cái lồng lớn hơn G Chân lý ngày hôm trước, hôm nay chỉ bỡn cợt Am Vẫn đang chìm đắm trong bê tông cốt thép Mơ hạnh phúc khi quên lời vì tao không hát nhép Ver 3: Em Từng nụ cười vẫn gắng trên môi cố G nuốt để cho tuột mà vị đắng không trôi Trời Am nắng nhưng lòng mưa dù đường vắng lưa thưa Vẫn thấy ngột ngạt không lối thoát tìm chỗ mà không vừa Một Em xã hội toàn giả dối ai G xá tội cho những mảnh đời Họ Am ca pngợi sự phù phiếm rồi tìm kiếm những ảo vọng nơi xa vời Những Em chuyện đời sao bạc bẽo lạnh G lẽo phơi bày ra trước mắt ta Những Am chuyện cười sao nhạt nhẽo bên bàn tiệc chẳng vui nổi tấm thân nghèo Ta Em dõi theo, ta cười nhạt, ta G hành xử như một con người khác Để rồi Am tối đến khi sân khấu hạ màn vẫn riêng mình một bóng hình lang thang. Mel 3: Em Uh uh uh uh G Đêm đã khuya rồi rối ơi, Am Uh uh uh uh Tiệc đã tan rồi rối ơi Em Uh uh uh uh G Lau hết đi son phấn kia Am Uh uh uh uh Cười khóc cho ra dáng con người. Em Đời người dài thườn thượt chỉ cầu được G giấc ngủ ngon Am Làm thằng người lòng vòng chỉ hoài vài giấc cỏn con Và Em em đây chỉ muốn khóc cười, G đôi khi cho ra dáng người Am Yêu hay vui hay đau ôi đâu anh sinh ra không mong giống Em người.