1. Thời gian [C] qua dường như chúng ta, bên [Em] nhau mà như cách xa
Không [F] buông cũng chẳng thể tiếp tục
Dù nhiều [C] lần chọn cách thứ tha nhưng [Em] sao chẳng thể bước qua
Vết [F] thương giờ chẳng thể chữa lành.
Đứng trước [F] gương tự chất vấn bản [G] thân
Cớ sao cứ gắng [Em] gượng diễn xuất để làm [Am] chi?
Đừng [Dm7] cố tỏ ra đáng [Em7] thương nhường [Dm7] đường để em đi [G] tiếp.
ĐK:
Nếu có thêm cơ [F] hội liệu rằng sẽ tốt [G] hơn?
Hay vẫn không như mong [Em] đợi mỗi người mỗi [Am] nơi
Vốn [Dm7] dĩ anh chỉ là một [G] cơn gió ngang qua [C] đời.
Nếu yêu thương không [F] thành đừng tự trách bản [G] thân
Hãy cứ xem như bức [Em] tranh có nét đậm nét [Am] thanh
Rời [Dm7] đi có lẽ tốt [G] hơn cố chấp ở [C] lại.
2. Phải tự chăm [C] sóc bản thân tốt hơn quen [Em] với mọi thứ xảy ra
Không [F] xem tình yêu quá quan trọng
Học được [C] cách làm bạn với ta cô [Em] đơn giờ như món quà
Dạy [F] cho người biết cách trân trọng.
Mất đi [F] rồi mới biết mình [G] sai
Đến khi quay trở [Em] lại đã không còn cả [Am] hai
Đừng [Dm7] cố làm kẻ ngáng [G] đường mọi chuyện hết [C] rồi.
ĐK:
Nếu có thêm cơ [F] hội liệu rằng sẽ tốt [G] hơn?
Hay vẫn không như mong [Em] đợi mỗi người mỗi [Am] nơi
Vốn [Dm7] dĩ anh chỉ là một [G] cơn gió ngang qua [C] đời.
Nếu yêu thương không [F] thành đừng tự trách bản [G] thân
Hãy cứ xem như bức [Em] tranh có nét đậm nét [Am] thanh
Rời [Dm7] đi có lẽ tốt [G] hơn cố chấp ở [C] lại.
ĐK:
Nếu có thêm cơ [F] hội liệu rằng sẽ tốt [G] hơn?
Hay vẫn không như mong [Em] đợi mỗi người mỗi [Am] nơi
Vốn [Dm7] dĩ anh chỉ là một [G] cơn gió ngang qua [C] đời.
Nếu yêu thương không [F] thành đừng tự trách bản [G] thân
Hãy cứ xem như bức [Em] tranh có nét đậm nét [Am] thanh
Rời [Dm7] đi có lẽ tốt [G] hơn cố chấp ở [C] lại
Rời [Dm7] đi có lẽ tốt [G] hơn cố chấp ở [C] lại.
Rời đi có lẽ tốt hơn
Lượt xem: 1