Bài hát hợp âm: Quãng nghỉ
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Vòng hợp âm: Em C D D Em Đôi khi anh cũng mệt vì phải sống bằng một cái tên khác C Nhưng vì đam mê là thứ khó khăn như khi xuống ghềnh lên thác D Rồi mai viết cái gì, mai làm cái chi cho người đời thú vị D Thức trắng cả đêm hai mắt thâm quầng, anh là con cú dị Em Giữa cả bầy đi săn, anh vẫn ngồi một mình co ro C Chẳng phải vì không đói, mà vì mệt cảnh phải so đo D Rồi liệu ngày mai bài anh viết còn ai đó hoài ngân nga D Liệu tên anh nằm đó một xó hay bay ra mãi ngân hà Em Thời kì nào cũng qua vinh quang nào cũng nhoà C Chỉ cần sau tất cả lòng yên như ngủ giữa cả thung lũng hoa D Rồi cũng đến ngày người âm phủ trôi theo gió mà đi xa D Vì giọng anh dở lắm chẳng hát được như mấy nàng diva Em Cái bóng vẫn chỉ là cái bóng đứng sau lưng anh khi anh bước C Một giọt máu đổ xuống sông chẳng đủ để làm tanh nước D Một tia nắng không rọi ấm hết được cả cánh rừng xanh D Nhưng một câu hát hay ho đủ để anh thấy mùa đông ngừng lạnh Em Xin một ngày ngơi nghỉ để nghĩ xem mình là ai C Đi về đâu khi rối bước sống hôm nay hay là mai D Bảy chục năm không ngắn nhưng cũng chẳng gọi là dài D Một mai anh chết người đời quên mất anh thì anh sống đó là sai Em Gác cái chân lên bàn, tìm chai bia uống ngà ngà say C Nhấc nhẹ lên điếu thuốc, thả nhẹ cho mây là là bay D Nhìn dòng đời hối hả, một mình ta thì vẫn tà tà chạy D Ngày hôm nay thôi cho đời thị phi, xin phép trừ ta ra ngay Em Cứ để người ta nói rằng anh là thằng bất tài C Rằng mọi câu từ anh viết một màu mọi thứ đều bị bắt bài D Người ta ghét nhau rất dễ, chẳng cần lí do gì để ghét ai Nhưng D tìm ra điều để yêu người khác thì lại cần phải suy xét mãi Em Liếc mắt qua cửa kính thấy anh xe ôm đôi khi ngây cười C Dù đôi lúc chăm chỉ cũng có đôi lúc anh chây lười D Những niềm vui bé nhỏ từ góc phố cũng làm anh khoái chí D Không như người đời hiện tại, dù tay bắt nhưng đầy hoài nghi Em Có khoảng lặng giữa đêm, là để anh yêu em cho trọn vẹn C Ngả thật nhẹ vào lòng, mắt nhắm chặt bàn tay mon men D Thả hồn vào mắt em anh chẳng cần chút mảy may bon chen D Liệu ngày mai có đủ bình yên để lại được ở đây hôn em Em Lê gót giày về nhà anh thèm đó là mâm cơm mẹ nấu C Dù cũng có lúc không ngoan, dù đôi khi anh làm mẹ cáu D Nhưng yêu thương kính trọng, anh vẫn luôn biết phải để đâu D Mẹ ơi cho con bát nữa, giông tố ngoài kia cứ để sau Em Bố chiều nay tan ca, đường về nhà liệu có tắc C Tủ lạnh có còn đủ bia, hay cầm điện thoại thắc mắc D Có hay quần đùi áo cộc, đi ra đầu đường cắt tóc D Bố vẫn gầy như ngày con đi con đứng nhoè mắt khóc Em Cái anh viết là tình cảm, chẳng cần thiết đến vần câu C Viết cho hater đỡ thắc mắc chứ bản thân cũng chẳng cần đâu D Thả giun vào nước chờ cá, khác gì thằng đần câu D Cuộc đời này ngả nghiêng tranh chấp, anh vẫn có cái đầu cân Em Nào chill đi homie, tao với mày lên cân đẩu vân C Đồ tao với mua hôm qua, không phải loại vớ vẩn đâu D Cảm ơn Trung vì cho tao câu thật là hay ho D Sống mà không có bạn , oh thật là gay to Em Bóc vài gói bim bim, nhai rồm rộp khi bụng cồn cào đói C Cười sái cả quai hàm vì câu nói đùa mà không biết thằng nào nói D Bật cho tao con beat, anh em mình cùng freestyle D Hát mấy câu vớ vẩn ra vẻ lên án cuộc sống bi hài Em Tuổi trẻ không mua lại được, anh tao hay bảo thế C Tiền có thể có rất nhiều, như con chim đứng giữa đảo khế D Ăn một quả không cần trả vàng, nhưng ăn một mình liệu có vui D Chi bằng đứng cùng nhau nếm trái đắng hay có ngọt có bùi Em Đứng trên tất cả mọi thứ mà nếu trong lòng lạnh tựa như băng C Thì thôi em ngồi lên xe mình cùng rong ruổi, anh còn dư xăng D Trốn đi đâu thật xa, chẳng cần phải sân si D Đôi lúc anh ôm bụng cười, khi thấy em thật funny