Bài hát hợp âm: Người tình già trên đầu non (Rong ca 1)
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
1. Người tình D già trên đầu A non, tuyết đã D tan trên vai mỏi mòn Giữa đám Em mây xanh xao chập A chờn, nhìn mặt D trời thoi thóp hoàng A hôn Người tình D già trên đỉnh A khơi, muốn lãng D quên trăm năm một đời Nhưng dưới thế Em gian mông mênh vời D vợi, người chợt A nghe tiếng em chờ D đợi '' Người tình F#m già trong lẻ G loi có nhớ A thương D ai? '' 2. Người tình D già nghe lời A kêu, lững thững D đi trên con đường chiều Xuống lũng Em sâu, leo qua ngọn A đèo, về một D miền phơn phớt cỏ A nâu Người tình D còn nhớ tuổi A son, cúi xuống D hôn bông hoa thật gần Nghe suối vẫn Em reo trong hang rì D rầm, người tưởng A nghe tiếng em thì D thầm '' Đợi người F#m tình đã từ G lâu vẫn khát A khao D nhau '' 3. Người từng D là nắng mùa A xuân, đã dắt D em đi trên đường trần Đã vuốt Em ve em trong hạ A mềm, rồi lạnh D lùng thu đến lìa A em Người trở D thành cây mùa A đông, lá úa D rơi vun cao cội nguồn Nhưng cuối bước Em đi trăm năm một D lần, đầu cành A khô bỗng hoa nở Dm tràn Người tình F#m vào cuộc tử G sinh sống chết A lung D linh 4. Thành người D tình đang trẻ A ngâ, sẽ đứng D lên mê say từng ngày Cất bước Em xuân đi qua hạ A dài, người hẹn D người leo thế kỷ A chơi Một đời D người trong tầm A tay, sống với D nhau hơn ba vạn ngày Xin cố Em gắng nuôi sao cho tình D đầy, chẳng vì A thu với đông, ngần D ngại Và người F#m tình ngoảnh về G non, hát khúc A xuân D sang * Rồi hẹn F#m rằng sẽ về G thăm, lúc đã A trăm D năm Và người F#m tình sẽ từ G khơi, xuống núi A vui D chơi Rồi lại F#m từng thế kỷ G sau, cứ hoá A sinh D theo