Bài hát hợp âm: Mở lối cho em 2
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
F G 1. Cạn lòng yêu đến mặn nồng mà không một ai cảm thông Em Am Yêu em anh cố vun trồng nhận lấy lại sự bất công F G Do đôi mắt đã nhìn nhầm giờ phải vùi trong khổ tâm Em Am Nồng nàn đến mấy yêu lâu cũng sẽ lụi tàn. F G 2. Đậm sâu ngờ đâu lại đau chất chồng lên lý trí u sầu Em Am Cạnh nhau mà bao điều xấu cứ nối tiếp ùa về đằng sau F G Một nửa hồn anh tan biến một nửa kia cũng hóa ưu phiền Em Am Anh phải mở lối tiễn bước em về nơi xa xôi. ĐK: F G Từ lúc em rời anh đã cắn chặt lên đôi môi Em Am Đứng lên lại ngồi anh cảm thấy mình như buộc trói F G Từ lúc em buông anh đã mất phương hướng để bước Em Am Tháng năm nhịn nhường giờ bi thương phủ kín con đường. F G Tổn thất tinh thần không một ai kề cạnh bù đắp Em Am Anh phải đối mặt giữa biển băng tràn ngập lo lắng F G Không nói không rằng nhắm đôi mắt đành lòng ngậm đắng Em Am Anh xiết gánh nặng đành quên đi chẳng muốn thù hận. F G (Mở lối tiễn bước người mình thương Em Am Nhiều lúc anh không làm được Dm Em Am Nhưng anh cố gượng để anh được mong ước.) F G 2. Đậm sâu ngờ đâu lại đau chất chồng lên lý trí u sầu Em Am Cạnh nhau mà bao điều xấu cứ nối tiếp ùa về đằng sau F G Một nửa hồn anh tan biến một nửa kia cũng hóa ưu phiền Em Am Anh phải mở lối tiễn bước em về nơi xa xôi. ĐK: F G Từ lúc em rời anh đã cắn chặt lên đôi môi Em Am Đứng lên lại ngồi anh cảm thấy mình như buộc trói F G Từ lúc em buông anh đã mất phương hướng để bước Em Am Tháng năm nhịn nhường giờ bi thương phủ kín con đường. F G Tổn thất tinh thần không một ai kề cạnh bù đắp Em Am Anh phải đối mặt giữa biển băng tràn ngập lo lắng F G Không nói không rằng nhắm đôi mắt đành lòng ngậm đắng Em Am Anh xiết gánh nặng đành quên đi chẳng muốn thù hận. ĐK: F G Từ lúc em rời anh đã cắn chặt lên đôi môi Em Am Đứng lên lại ngồi anh cảm thấy mình như buộc trói F G Từ lúc em buông anh đã mất phương hướng để bước Em Am Tháng năm nhịn nhường giờ bi thương phủ kín con đường. F G Tổn thất tinh thần không một ai kề cạnh bù đắp Em Am Anh phải đối mặt giữa biển băng tràn ngập lo lắng F G Không nói không rằng nhắm đôi mắt đành lòng ngậm đắng Em Am Anh xiết gánh nặng đành quên đi chẳng muốn thù hận Em Am Anh xiết gánh nặng đành quên đi chẳng muốn thù hận.