Bài hát hợp âm: Liệu có ngoại lệ
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
C G 1. Nụ cười anh dễ dàng trao với người ta Am Em Riêng nước mắt ngày dài qua chỉ trao người F G Em Am Tuổi đôi mươi lỡ trót mang nửa đời nhớ thương Dm G Đau khổ cứ tiếp diễn đâu ai lường. C G 2. Em như cơn mưa mùa thu ướt đẫm bờ vai Am Em Anh đưa bàn tay mong manh nên chẳng đọng lại F G Em Am Rồi đêm khuya anh trống rỗng tựa vệt đen dài của chiếc bóng Dm G Trên bức tường nhạt màu và đầy rêu phong. ĐK: C G Thì thôi hãy cứ nhắm mắt quay lưng vì cũng đã đến lúc phải dừng Am Em Ngoại lệ chẳng có em ơi chỉ còn một trái tim khô khan héo mòn F G Em Am Chẳng hiểu sao anh luôn tương tư người ngày đêm thương nhớ ai Dm G Liệu can đảm trong anh đã nói yêu em từ lúc giả vờ say. C G Từng giọt nước mắt yếu đuối em rơi chỉ mỗi anh ủi an vai kề Am Em Trả lại điều đấy có lẽ là nhìn nhìn thấy em vui bên nhân tình F G Em Am Bỏ lại đây khúc hát còn dở dang xé nát ra nghìn trang Dm G C Ngoại lệ có chắp vá vết thương anh hằng mang. C G 3. Sợ phải rời xa nụ cười thân quen của em Am Em Bởi nên nhiều khi lòng này chẳng nói thêm vì F G Em Am Người đơn phương mong manh lắm nhìn đâu đâu cũng nhớ và khóc Dm G Thua mất rồi còn gì mà đợi mà mong. ĐK: C G Thì thôi hãy cứ nhắm mắt quay lưng vì cũng đã đến lúc phải dừng Am Em Ngoại lệ chẳng có em ơi chỉ còn một trái tim khô khan héo mòn F G Em Am Chẳng hiểu sao anh luôn tương tư người ngày đêm thương nhớ ai Dm G Liệu can đảm trong anh đã nói yêu em từ lúc giả vờ say. C G Từng giọt nước mắt yếu đuối em rơi chỉ mỗi anh ủi an vai kề Am Em Trả lại điều đấy có lẽ là nhìn nhìn thấy em vui bên nhân tình F G Em Am Bỏ lại đây khúc hát còn dở dang xé nát ra nghìn trang Dm G C Ngoại lệ có chắp vá vết thương anh hằng mang. C D Tăng tone -> ĐK: D A Thì thôi hãy cứ quay lưng đã đến lúc phải dừng Bm F#m Ngoại lệ chẳng có chỉ còn trái tim khô khan héo mòn G A F#m Bm Chẳng hiểu sao anh luôn tương tư người ngày đêm thương nhớ ai Em A Liệu can đảm trong anh đã nói yêu em từ lúc giả vờ say. D A Từng giọt nước mắt yếu đuối em rơi chỉ mỗi anh ủi an vai kề Bm F#m Trả lại điều đấy có lẽ là nhìn nhìn thấy em vui bên nhân tình G A F#m Bm Bỏ lại đây khúc hát còn dở dang xé nát ra nghìn trang Em A D Ngoại lệ có chắp vá vết thương anh hằng mang Em A D Có lẽ nào sẽ không bao giờ tìm được nhau.