Bài hát hợp âm: Kh
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Am Em 1. Từ người dưng hai ta cũng đã hóa xa thành gầnF C Gần rồi lại yêu thương nhau hơn bản thân Dm Am Chẳng bận tâm mà ôm mộng mơ lớn đến tương laiB7 E7 Để rồi chẳng để phòng được tai ương. Am Em Quyển tiểu thuyết mà ta cùng viết đã chẳng có kết cục đẹp F C Nhưng anh chẳng thể hoàn thiện mình nếu khi xưa thiếu em Dm Am Thật trêu ngươi là phải nhiều lần khóc thì ta dần mới học được cách B7 E7 Chẳng khác nào đọc ngược sách. ĐK:Am Em Vì đến lúc khi anh công thành danh toạiF C Lại chỉ tiếc ta đã không thành danh phậnDm Am Mọi cố gắng mà anh dày công bấy lâuB7 E7 Mất hết những lý do bắt đầu. Am Em Sự tiến hóa của nỗi đau là chấp nhậnF C Mừng cho em đã gặp được người ân cầnDm Am Đoạn đường dài chông gai cũng đã tới nơi B7 E7 Am Nhưng đến phút cuối không còn chung một cuộc đời. Am Em 2. Duyên bên nhau có lẽ đã là phước phầnF C Nhưng trời lại trao tay nhầm kẻ vô ơn Dm Am Khi con tim còn quá non nớt vẫn đang học cách đủ lớn B7 E7 Nhưng càng cố lớn lại càng cô đơn. Am Em Và anh chưa bao giờ trách sao em lại quên mau F C Ngược lại tâm thức an yên khi chỉ mình anh đau Dm Am Vì vẫn muốn nhìn thấy nụ cười ấy như thuở đầu B7 E7 Đừng để thương tổn định hình mình của năm tháng sau. ĐK:Am Em Vì đến lúc khi anh công thành danh toạiF C Lại chỉ tiếc ta đã không thành danh phậnDm Am Mọi cố gắng mà anh dày công bấy lâuB7 E7 Mất hết những lý do bắt đầu. Am Em Sự tiến hóa của nỗi đau là chấp nhậnF C Mừng cho em đã gặp được người ân cầnDm Am Đoạn đường dài chông gai cũng đã tới nơi B7 E7 Am Nhưng đến phút cuối không còn chung một cuộc đời. ĐK:Am Em Vì đến lúc khi anh công thành danh toạiF C Lại chỉ tiếc ta đã không thành danh phậnDm Am Mọi cố gắng mà anh dày công bấy lâuB7 E7 Mất hết những lý do bắt đầu. Am Em Sự tiến hóa của nỗi đau là chấp nhậnF C Mừng cho em đã gặp được người ân cầnDm Am Đoạn đường dài chông gai cũng đã tới nơi B7 E7 Nhưng đến phút cuối không còn chung Am Am Em Một cuộc đời.1. Từ người dưng hai ta cũng đã hóa xa thành gầnF C Gần rồi lại yêu thương nhau hơn bản thân Dm Am Chẳng bận tâm mà ôm mộng mơ lớn đến tương laiB7 E7 Để rồi chẳng để phòng được tai ương. Am Em Quyển tiểu thuyết mà ta cùng viết đã chẳng có kết cục đẹp F C Nhưng anh chẳng thể hoàn thiện mình nếu khi xưa thiếu em Dm Am Thật trêu ngươi là phải nhiều lần khóc thì ta dần mới học được cách B7 E7 Chẳng khác nào đọc ngược sách. ĐK:Am Em Vì đến lúc khi anh công thành danh toạiF C Lại chỉ tiếc ta đã không thành danh phậnDm Am Mọi cố gắng mà anh dày công bấy lâuB7 E7 Mất hết những lý do bắt đầu. Am Em Sự tiến hóa của nỗi đau là chấp nhậnF C Mừng cho em đã gặp được người ân cầnDm Am Đoạn đường dài chông gai cũng đã tới nơi B7 E7 Am Nhưng đến phút cuối không còn chung một cuộc đời. Am Em 2. Duyên bên nhau có lẽ đã là phước phầnF C Nhưng trời lại trao tay nhầm kẻ vô ơn Dm Am Khi con tim còn quá non nớt vẫn đang học cách đủ lớn B7 E7 Nhưng càng cố lớn lại càng cô đơn. Am Em Và anh chưa bao giờ trách sao em lại quên mau F C Ngược lại tâm thức an yên khi chỉ mình anh đau Dm Am Vì vẫn muốn nhìn thấy nụ cười ấy như thuở đầu B7 E7 Đừng để thương tổn định hình mình của năm tháng sau. ĐK:Am Em Vì đến lúc khi anh công thành danh toạiF C Lại chỉ tiếc ta đã không thành danh phậnDm Am Mọi cố gắng mà anh dày công bấy lâuB7 E7 Mất hết những lý do bắt đầu. Am Em Sự tiến hóa của nỗi đau là chấp nhậnF C Mừng cho em đã gặp được người ân cầnDm Am Đoạn đường dài chông gai cũng đã tới nơi B7 E7 Am Nhưng đến phút cuối không còn chung một cuộc đời. ĐK:Am Em Vì đến lúc khi anh công thành danh toạiF C Lại chỉ tiếc ta đã không thành danh phậnDm Am Mọi cố gắng mà anh dày công bấy lâuB7 E7 Mất hết những lý do bắt đầu. Am Em Sự tiến hóa của nỗi đau là chấp nhậnF C Mừng cho em đã gặp được người ân cầnDm Am Đoạn đường dài chông gai cũng đã tới nơi B7 E7 Nhưng đến phút cuối không còn chung Am Một cuộc đời.