Bài hát hợp âm: Khóc một mình
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
Vòng hợp âm: Em C D Em Đến với Em nhau vì lỗi định mệnh, xa cách bởi những sai lầm Đã biệt C tăm khuôn mặt từ lâu, vẫn in sâu hoài niệm trong tâm Là D anh! người vẫn nghĩ về em âm thầm Và Em em! người chẳng còn vương tình sâu đậm Từ sâu Em thẳm trong con tim mình chỉ muốn hét to rằng “Anh nhớ em” Nhưng chợt nhớ C ra anh còn trách nhiệm phải giữ hạnh phúc em được trọn vẹn Anh có D buồn, có mong, có tìm về những ngày cũ cũng chỉ ôm Em lấy khư khư trong lòng rồi một mình tự tập thành thói quen Vì em Em là cô gái nhỏ nhắn đã quen sống với những khó khăn Quen C sống với những buồn tủi, đường đời chông chênh đầy ấp lo lắng Còn anh D mãi mãi là thằng bé cả đời thờ ơ mọi điều may mắn Thờ ơ tất Em cả những điều tốt đẹp lẽ ra không xứng được trời ban tặng Em Em cần cuộc tình bình yên, buồn thay anh lại tạo ra cay đắng Khi em C cần hạnh phúc vĩnh viễn thì ngăn tim anh lại không ngay ngắn Điều em D cần nơi anh không có vì quá khứ anh không như mây trắng Nên Em nhẹ buông đôi tay mềm để em đi về phía thinh lặng. Em Em tựa mây lạc chân trên trời C Anh tựa cây vùi thân bên đời Nhìn D nhau Em Ta thầm thương thầm yêu lòng không nên lời Em Trông chờ nhau vài câu chân tình C Nhưng buồn thay tình ta vẫn cứ lặng D thinh Khóc một Em mình. Hoa Em nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý Hoa C nào rồi cũng tàn nhưng chưa bao giờ là vô tri Như chuyện D mình có ngã ngũ, ngọt ngào hoá vô vị Anh vẫn Em nhớ em điên cuồng bất chấp mọi khía cạnh vô lý Dù biết anh Em trong em bây giờ, chỉ là hình hài 1 người dưng Không là C bạn, không là thù, trong lòng cũng không còn chỗ đứng Nhưng anh vẫn D thương, thương em, như cách mà anh vẫn từng Chỉ khác sự quan Em tâm bây giờ là âm thầm sau lưng Anh giả Em vờ hạnh phúc để không phải giải thích nổi buồn Tập quên C em bằng mọi cách dù đó chưa bao giờ là điều anh muốn Nhưng D “Sẽ ổn thôi”! như cách em thường nói Mạch nước Em ngầm dù trôi về đâu vẫn sẽ âm ỉ nơi đầu nguồn Sau thăng Em trầm! cũng đến lúc học cách buông… Im C lặng và biến mất tự mình khắc ghi quá khứ Khắc kỷ D niệm, anh khắc tên em trong tìm thức như chuyện hoa bất tử Không còn Em thấy, cũng chẳng thể chạm suốt đời chỉ để trong tim cất giữ. Em Em tựa mây lạc chân trên trời C Anh tựa cây vùi thân bên đời Nhìn D nhau Em Ta thầm thương thầm yêu lòng không nên lời Em Trông chờ nhau vài câu chân tình C Nhưng buồn thay tình ta vẫn cứ lặng D thinh Khóc một Em mình. Em Ta bên nhau, bao lâu em vẫn sẽ nhớ từng ngày C Bao yêu thương mãi mãi chẳng thể ngừng D lay Vẫn chừng Em này Em Mang hư hao em cố giấu kín chuyện tình C Trông theo anh, nhớ lắm cũng chỉ lặng D thinh Khóc một Em mình.