Bài hát hợp âm: Đoạn duyên
Tốc độ cuộn:
0
1
2
3
4
5
C Am F G Vòng hợp âm: C Nhành phượng vỹ theo gió Am Tàn hoa rớt rơi bên kia thềm F G Hoa đã tàn em giờ đang ở nơi đâu. C Còn lưu luyến thương nhớ Am Còn đây tiếng ai vương trong lòng F G C Khúc ca này, gửi người đã đứng bên kia thềm. C Sông chảy dòng ngược xuôi Am Mây hóa tàn dần trôi F Trôi tới cuối chân ngày G Tôi vẫn ngồi đây chờ em. C Hoa mới nở chiều qua Am Lá đã vội rời xa F Duyên ta đứt hai phương trời G Người ta yêu chắc gì người yêu ta! C Đứng từ xa lặng nhìn em bước đi cất đôi chân mang theo áng mây trời Am Xa dần tầm tay một phút buông lơi cô đơn lẻ loi anh bên tán cây rời F Chuyện cổ tích sao có thể xảy ra người ta yêu chắc gì người yêu ta G Chỉ muốn ước mình là người xa lạ chẳng phải nhìn em bên người khác thêu hoa C Không còn thương không còn thương nhưng tâm can anh không cho phép anh ngừng nhớ Am Không còn có cái cảm giác lúc đứng chờ và không còn cả những cái hôn ta từng mơ F Từng thở ... từng nhớ... từng chờ cùng tất cả cảm giác ta từng được yêu thương G Anh đã bắt đầu khép lại mọi thứ đóng lối tình duyên viết nên và vần thơ C Khoảng.. không giữa ngọn sóng xô bờ bến nơi bến bờ có hòn đá lặng yên Am Chịu từng đợt nước biển tát xô bờ chợt nứt nẻ một chút về chuyện tình duyên F Cánh hoa vội tàn úa theo ngày tháng hòn đá vội khắc họa lên tâm tư G Chuyện yêu em không bao giờ ra tia sáng yêu em anh chỉ dám để trên tâm thư C Nhưng tất cả nó đã quá xa vời kẻ ở lại nhìn người vui bên người khác Am Tình yêu nguyện làm người thua cuộc yêu rồi đau và trở nên thật lười nhát F Kẻ nặng tình sẽ ôm trọn về mình không do dự cũng không hề kêu ca G Cảm ơn em đã cho anh thấu hiểu người ta yêu chắc gì đã yêu ta.. C Hóa ra hạ đến Am Để lòng này nhớ thương nhiều thêm F Từng giọt buồn thấm lên hàng mi khóe cay G Như từng cơn mưa chiều buồn tuôn rơi C Hồn ta như làn mây lòng thì cứ vấn vương Am Một chiều ta lặng yên nhìn từng chiếc lá rơi F Duyên ta đứt đoạn 2 phương trời đâu hay mai xa rời G C Chỉ có anh là người thương em.